AFF Cup vào tháng 11 này sắp khởi tranh và hãy cùng nhớ lại ký ức đẹp của 10 năm trước, một ký ức không thể nào quên của dân tộc, ký ức về một người anh hùng đem lại vinh quang cho đất nước.

Phút bút giờ cuối cùng của trận chung kết AFF Cup 2008, tuyển Việt Nam được hưởng một quả đá phạt trực tiếp bên cánh trái. Khoảng cánh là tầm 20 m hơn, và người thực hiện sẽ là Minh Phương. Tiền vệ mang áo số 12 thận trọng quan sát, và phóng tầm mắt của mình nhìn vào vòng cấm của Thái Lan. Hình như Phương Captain thấy gì đó, và anh thực hiện một quả tạt. Bóng xoáy cầu âu qua hết những bóng áo vàng của Thái Lan và rót ngay vào đầu của một cầu thủ áo trắng-và đó là Công Vinh. Bóng lướt nhẹ đầu Vinh và lặng lẽ rơi vào lưới trong bất lực của thủ môn Thái Lan. Tạ Biên Cương cùng đồng nghiệp ngày đó hét to trong cabin bình luận: “Vào …. ooooooooooo!” Còn ngoài sân Mỹ Đình, khán giả sục sôi-cuối cùng cúp đã là của Việt Nam.

Đến giờ, khi nhắc đến giây phút ấy, bản thân những người từng làm nên lịch sử vẫn còn rợn óc. Họ không quên nổi cái phút giây thần thánh kia, khi mà trong đầu họ đến giờ vẫn là mưa, là nước mắt, và là nụ cười của chiến thắng. Lê Tấn Tài khóc đến ngất, còn Công Vinh-cái người ghi bàn quyết định-anh cười vui và trên tay nâng cao cúp. Nhưng nhìn lại mọi việc, Vinh đã phải đi qua rất, và là rất nhiều những chông gai.

Người hùng của đội tuyển Việt Nam tại AFF Cup 2008

Trong tự truyện của cá nhân, Vinh trải lòng về những ngày đầu ở lò của Sông Lam. “Một trang giấy trắng”-đó là những gì cựu danh thủ tự nhận khi anh kể về ngày đầu được nhận vào lò trẻ của Sông Lam. “Người thì rất khéo, người thì lại có sức càn lướt. Riêng tôi thì vụng.” cựu danh thủ trải lòng thêm. Nhưng tại sao anh lại là trung phong ghi nhiều bàn nhất cho đội tuyển Việt Nam? Vì có lẽ anh có cái chí hơn người.

Ngày đó, lò trẻ của Sông Lam thường có trò mắc lưới cao như bóng chuyền, sau đó các cầu thủ phải đưa bóng qua lưới bằng đầu và bằng vai, ai để bóng chạm đất là thua. Và hình phạt sẽ là … “chui qua háng”. Công Vinh chính là người thua trò đó nhiều nhất đội, nhưng chỉ là thoạt đầu. Ban đầu Vinh còn ngại ngùng, nhưng dần dà, Vinh dẹp cái tự ti. Và khi càng chơi nhiều, Vinh càng tiến bộ. Anh thắng nhiều hơn, và từ từ, Vinh khẳng định vì sao trong 25 người được chọn, anh là một trong những người còn trụ lại. Cái chí của Vinh còn thể hiện ở việc anh phấn đấu thoát nghèo.

Trong tiền bạc, Vinh là một con nhà nghèo chính hiệu. Đến nổi Vinh còn hài hước nói: “Chúa chổm ngày xưa nợ đến cỡ anh là cùng.” Anh nợ tiền nước, tiền xôi, và tiền uống trà. Đến đồ mặc đi dự dám cưới chị, Vinh cũng phải đi mượn. Nghèo! Thời đó Công Vinh chỉ là “một gã nhà quê” ra phố học nghề để có thể đổi đời. Và Vinh thậm chí còn tự nhận rằng mình là một gã “điên”. Tính Vinh vốn hiền, những thuở còn đi học, Vinh lại hay có thói chọc bạn và rồi tẩn luôn người ta. Và vòng quay ấy lặp đi lặp lại nhiều lần.

Pha đánh đầu đã trở thành huyền thoại

Thế mà gã điên và chúa chổm ngày nào không bỏ cái mơ ước đá bóng. Dù có phải chui háng, có phải bị thiếu nợ đến mức phải chơi banh lưới ăn tiền, hay có phải bị gì đi nữa, gã trai nghèo từ vùng Quỳnh Lưu (Nghệ An) chưa bao giờ thôi phấn đấu. Đã có lần nhà Vinh còn bị lừa đến hết tiền, lúc ấy, hai mẹ con anh chỉ còn biết nghỉ đến chuyện: … uống thuốc chuột cho xong! Nhưng thay vì làm thế, hai mẹ con đã tiếp tục sống. Vinh chỉ còn biết lao vào tập chăm chỉ hơn, chỉ có chăm chỉ hơn, và chăm chỉ hơn nhiều lần nữa. Và một trong những thành quả của nỗ lực tập luyện chính là bàn quyết định trong trận chung kết AFF Cup 2008.

Thế đấy bạn à, đời nó vứt cho Công Vinh cả núi chông gai, và nhìn xem, trung phong xứ Nghệ làm gì. Đã có lúc anh nghĩ đến chuyện tự sát, nhưng để rồi sao. Để rồi Vinh cố hơn, và cố hơn. Và sau nhiều năm phấn đấu, nợ nần ngày xưa cũng trả xong, nhà thì to, vợ đẹp, con thì ngoan, và hơn tất cả, Vinh nhận lại sự tôn trọng mà khi còn là một đứa trẻ Vinh không thể có được. Đời bất công thật, nhưng đời nó sẽ không ác với những người đã dám hết mình. Và đời ít ra cũng trả lại cho CV9 thứ mà anh đáng nhận được-sự trân quý từ người khác. Tôi sẽ phải cảm ơn anh Công Vinh, vì những gì anh đã cống hiến cho Golden Stars. Chúc anh sức khỏe-Công Vinh. Peace./

Bài Viết có tham khảo tự truyện của Lê Công Vinh và 1 số thông tin từ Zing.Vn

Viết một chút về người hùng AFF 2008-Lê Công Vinh.
Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *