Nhắc đến Sergi Roberto- một cầu thủ đa năng bậc nhất của Barcelona người ta không khỏi ấn tượng về tài năng của anh. Nhưng đôi khi nhìn anh chạy như một “con thoi” các Cules cũng không khỏi tiếc nuối.

Tiếc cho Sergi, một người quá đa năng.

Phút bù giờ cuối cùng, vòng 1/16 Champions League năm 2016-2017, sau một đường câu bóng của Neymar, Sergi Roberto lao vào như thiêu thân. Anh nhoài chân ra cao hết mức có thể. Bóng chạm chân anh và bay thẳng vào lưới trong bất lực của Kevin Trapp. Việt vị không? Không, nó là một bàn thắng, và rồi cả Camp Nou như muốn bùng cháy trong sung sướng. Remuntanda, remuntanda, remuntanda! Và người tạo ra khoảng khắc, không ai khác ngoài Sergi Roberto.

Vài năm trước, khi được ra mắt chung lúc với những đồng đội như Batra hay Thiago, Sergi Roberto là người được ít quan tâm nhất. Trong khi Batra được kì vọng sẽ thay thế Puyol, Thiago được hi vọng sẽ kế thừa Xavi, thì người ta vẫn mãi loay hoay tìm thử xem: liệu Sergi sẽ làm được gì ở Camp Nou. Vậy mà giờ thì anh là người duy nhất của thế hệ ấy còn trụ ở Nou Camp, và sẵn sàng lấp đầy những vị trí mà các huấn luyện viên yêu cầu. Không càm ràm, ca thán, hay oán trách. Sergi xỏ giày ra sân chơi như một hậu vệ biên, một tiền đạo cánh, một tiền vệ biên, một tiền vệ phòng ngự, vâng vâng. Và thống kê nó chỉ ra rằng: anh đã chơi được tất cả 7 vị trí trên sân ngay từ ngày ra mắt Barca. Thế mà Lopertegui bỏ anh ngoài cuộc chơi ở World Cup.

Tiếc vì anh chưa bao giờ được triệu tập vào đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha

Vậy thì những hậu vệ phải mà ngài huấn luyện viên đáng kính kia mang đến là gì. Là một Oriozola còn quá non và thậm chí là mới chơi đỉnh cao được vài mùa. Một Carvajal đã có một mùa giải phập phù. Còn Sergi thì sao. Gác lại chiếc thẻ đỏ trước Real Madrid hay thất bại trước Roma ở tứ kết Champions League, màn trình diễn của Sergi là khó chê được. Nó ổn định! Ổn định hơn rất nhiều so với những người khác cùng vị trí hậu vệ phải. Thế thì vì lí do gì mà anh ở nhà. Có lẽ là vì Lopertegui đã có đủ người chơi đa năng rồi!

Nhìn tổng thể đội hình của Tây Ban Nha, người ta dễ thấy được rằng: họ đang sở hữu một thế hệ cầu thủ có thể linh hoạt với nhiều hệ thống chiến thuật. Và khi mà đã có quá nhiều người đa năng, một người đa năng nữa là thừa thải. Sergi là một trường hợp như thế. Chính vì quá đa năng, người ta không biết xếp anh đá đâu cho hợp lí, và người ta cũng chẳng biết gọi anh thế nào cho nó đúng. Là một tiền vệ hay một hậu vệ.

Cho phép tôi sẽ gọi anh là một hậu vệ phải. Vì chỉ ở vị trí ấy, Sergi là chính mình. Anh tận hưởng thứ bóng đá của chính anh mặc cho ngoài kia người ta có chê đến đâu đi nữa, và cũng ở vị trí ấy, anh tỏa sáng đúng nghĩa với màu áo anh yêu. Không phải là một tiền vệ như anh hằng ước mà là một hậu vệ. Nhưng chỉ cần trên ngực anh là logo của Barca, sau lưng anh là ba sọc kẻ của Catalonia, thì dù có phải chơi vị trí nào đi nữa, Sergi cũng sẽ hết mình. Có thể nói, anh chính là trường hợp ngược của Gattuso, khi chuyển từ trung tâm hàng tiền vệ xuống chơi hậu vệ phải. Ngày xưa, Rhino cũng từng đá hậu vệ phải trước khi được kéo vào trung tâm hàng tiền vệ. Và đến giờ, đó vẫn là một trong những phát kiến thông minh nhất của Ancelotti.

Tôi nghĩ Sergi sẽ buồn lắm, khi những nỗ lực của anh là chưa đủ. Anh phải nhường vé cho một Orizola còn non, một Carvajal luôn có vấn đề về tim. Một sự tiếc nuối. Và là một điều hụt hẫng cho các cule. Có lẽ giờ thì họ đang tiếc cho Sergi. Tiếc cho một người quá đa năng./

Sergi Roberto- Một cầu thủ đa năng, nhưng…
Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *